Điều trị tâm thần phân liệt thường là một kế hoạch phối hợp gồm thuốc chống loạn thần, CBTp, hỗ trợ gia đình, phục hồi chức năng tâm lý xã hội, liệu pháp sáng tạo và kế hoạch khủng hoảng. Cách kết hợp phụ thuộc vào triệu chứng, an toàn, khả năng tiếp cận chăm sóc, văn hóa và mức chịu đựng của người bệnh. Một bản kiểm tra sức khỏe tinh thần có cấu trúc có thể giúp sắp xếp quan sát hằng ngày nhưng không thay thế chăm sóc chuyên môn.
Hướng dẫn này tóm tắt mục tiêu, bằng chứng, điểm cần thận trọng và hỗ trợ tại nhà.

Tâm thần phân liệt có thể ảnh hưởng nhận thức, suy nghĩ, động lực, cảm xúc, quan hệ và sinh hoạt. Liệu pháp nhằm giảm đau khổ, tăng kỹ năng ứng phó, duy trì nếp sống, hỗ trợ giao tiếp gia đình và giảm tái phát.
Liệu pháp không phải ép người bệnh từ bỏ triệu chứng. Tranh luận với hoang tưởng hoặc yêu cầu ảo giác dừng lại thường phản tác dụng. Điều trị tốt giúp nhận ra mô thức, thử phản ứng nhẹ nhàng và chuẩn bị cho giai đoạn căng thẳng.
Thuốc thường là phần trung tâm và nên phối hợp với bác sĩ kê đơn, quản lý ca, bác sĩ chính và người hỗ trợ đáng tin. Kế hoạch cũng có thể gồm nhà ở, việc làm, giấc ngủ, sức khỏe thể chất, chất gây nghiện và hỗ trợ đồng đẳng.
Liệu pháp tốt nhất là liệu pháp phù hợp nhu cầu hiện tại: cơn đầu, cô lập, nghe tiếng nói hay gia đình quá tải sẽ cần ưu tiên khác nhau.
CBTp là liệu pháp nhận thức hành vi cho loạn thần. Nó không phải “nghĩ tích cực”, mà giúp hiểu cách suy nghĩ, niềm tin, cảm xúc, cơ thể và hành vi tương tác với triệu chứng.
CBTp có thể xem xét tác nhân kích hoạt, giấc ngủ, stress, chất gây nghiện, thu mình và xung đột; dùng thẻ ứng phó, thử nghiệm hành vi, kiểm chứng thực tế, thư giãn, giải quyết vấn đề và phòng tái phát.
Với hoang tưởng cần giọng điệu cẩn trọng. Có thể hỏi điều gì làm niềm tin có vẻ thuyết phục và còn cách giải thích nào khác. Ở nhà, người thân nên xác nhận cảm xúc nhưng không xác nhận niềm tin.
CBT cần thời gian và có thể phải điều chỉnh theo trí nhớ, chú ý, ngôn ngữ, sang chấn hoặc văn hóa.

Liệu pháp gia đình không đổ lỗi cho người thân. Nó giúp hiểu triệu chứng, giảm xung đột, lập kế hoạch dấu hiệu sớm và giải quyết việc thực tế.
Can thiệp gia đình hữu ích khi người bệnh sống cùng hoặc phụ thuộc vào gia đình, bạn đời, bạn bè hoặc người chăm sóc. Nó tạo chỗ để hỏi về tiếng nói, tranh cãi, giới hạn và tình huống khẩn cấp.
Nhóm trị liệu có thể giảm cô lập và luyện kỹ năng xã hội nếu có cấu trúc và tôn trọng. Nếu làm tăng hoang tưởng hoặc xấu hổ, trị liệu cá nhân có thể phù hợp hơn.
Hỗ trợ tâm lý xã hội gồm kỹ năng xã hội, việc làm hoặc học tập được hỗ trợ, phục hồi cộng đồng, quản lý ca, phục hồi nhận thức và chăm sóc sớm cho loạn thần. CET hỗ trợ chú ý, trí nhớ và lập kế hoạch.
ACT có thể giúp quan sát trải nghiệm khó chịu mà không để nó điều khiển mọi hành động; trị liệu hướng nội cần thận trọng khi loạn thần chưa ổn định.

Nghệ thuật và âm nhạc có thể hỗ trợ biểu đạt, niềm tin, tâm trạng, kết nối và điều hòa cảm xúc. Yoga và vận động có thể giúp stress, ngủ và nhận biết cơ thể nếu được điều chỉnh an toàn.
EMDR trong tâm thần phân liệt là vấn đề chuyên sâu. Khi có sang chấn, chỉ nên thực hiện với nhà lâm sàng hiểu cả sang chấn và loạn thần.
Các phương pháp bổ trợ có thể làm dịu nhưng không phải điều trị chính. Yêu cầu ngừng thuốc, chi tiêu quá mức hoặc bỏ qua triệu chứng xấu đi là dấu hiệu cảnh báo.
Thuốc chống loạn thần có thể giảm ảo giác, hoang tưởng, suy nghĩ rối loạn, kích động và tái phát. Cần bàn về buồn ngủ, vận động, cân nặng, chuyển hóa, tình dục và cảm xúc bị phẳng.
ECT hiện đại là thủ thuật y khoa có kiểm soát dưới gây mê, không phải lựa chọn đầu tay cho đa số. Nó có thể được cân nhắc khi căng trương lực, nguy cơ khẩn cấp hoặc triệu chứng kháng trị.
Liệu pháp gen không phải điều trị chuẩn. Tâm thần phân liệt không do một gen đơn lẻ có thể tắt; hiện nay cần tập trung vào thuốc, CBTp, gia đình, phục hồi, sức khỏe thể chất và kế hoạch khủng hoảng.
Liệu pháp hôn mê insulin và sốc insulin là lịch sử. Ketamine và chuyển hóa cần thảo luận với chuyên gia.

Ở nhà, điều quan trọng là tính dự đoán: giờ ngủ, bữa ăn, nhắc thuốc khi đồng thuận, giao tiếp ít xung đột, giảm tác nhân từ chất gây nghiện và kế hoạch dấu hiệu sớm.
Kỹ thuật chuyển hướng có thể gồm nghe nhạc, đếm đồ vật, nêu năm thứ trung tính, đi bộ, cầm đá bọc vải, làm việc đơn giản, vẽ hoặc gọi người tin cậy.
Khi đối diện hoang tưởng, mục tiêu là an toàn và ổn định cảm xúc. Tránh chế giễu, tranh luận dài hoặc thử bí mật; tìm trợ giúp khẩn cấp nếu có nguy cơ.
Người hỗ trợ cũng cần hỗ trợ. Ghi chú về ngủ, stress, thuốc và chất gây nghiện giúp nhóm chăm sóc. Một ảnh chụp sức khỏe tinh thần người lớn có thể hỗ trợ tự phản ánh.

Kế hoạch thực tế hỏi triệu chứng nào khó chịu nhất, đang có điều trị gì, thiếu hỗ trợ nào, điều gì từng giúp ích và điều gì giúp tuần tới an toàn hơn.
Thường cần nhiều lớp: thuốc, CBTp, trị liệu gia đình, hỗ trợ tâm lý xã hội, hoạt động sáng tạo hoặc cơ thể và kế hoạch khủng hoảng.
Khi chuẩn bị gặp bác sĩ, hãy ghi ví dụ cụ thể về ngủ, tiếng nói, thu mình, nghỉ học hoặc nghỉ làm, xung đột, tác dụng phụ và mong muốn hỗ trợ. Một tự kiểm tra riêng tư về sức khỏe tinh thần có thể hỗ trợ phản ánh; quyết định điều trị thuộc về chuyên gia.
Không có một liệu pháp cho mọi người. CBTp, can thiệp gia đình, phục hồi tâm lý xã hội, việc làm hoặc học tập hỗ trợ, phục hồi nhận thức và thuốc cần cá nhân hóa.
CBTp có thể giảm đau khổ, giúp đối phó tiếng nói hoặc niềm tin lạ, hiểu tác nhân kích hoạt và cải thiện sinh hoạt.
Có, khi người thân hoặc người chăm sóc tham gia gần gũi. Nó cải thiện giao tiếp, giảm xung đột và làm rõ dấu hiệu cảnh báo cùng kế hoạch khủng hoảng.
Có, trong một số tình huống nặng như căng trương lực, nguy cơ khẩn cấp hoặc kháng trị, và cần trao đổi với bác sĩ tâm thần.
Dùng nếp ổn định, giao tiếp bình tĩnh, hỗ trợ thuốc khi đồng thuận, bảo vệ giấc ngủ, giảm tác nhân và tiếp cận nhanh hỗ trợ chuyên môn.
Âm nhạc, tiếp đất giác quan, đếm đồ vật, vẽ, đi bộ, việc đơn giản hoặc liên hệ người tin cậy.
Xác nhận cảm xúc nhưng không xác nhận niềm tin, nói ngắn, tránh tranh luận dài và tìm trợ giúp khi có nguy cơ.